Laos trip – Day 2

Ngày 2: Nậm cắn – Xiêng khoảng

Rời nhà nghỉ lúc 7h, tìm chỗ ăn sáng trước khi đi tiếp đến cửa khẩu Nậm cắn. Các thành viên đều hứng khởi bắt đầu một ngày mới. Tuy không có nhiều hàng ăn sáng, nhưng chúng tôi cũng tìm được một quán phở ngon tại Tương dương, một quán phở khá đông khách. Điều đặc biệt của quán phở này là bánh phở do gia đình tự tráng. Vị khá ngon và thịt bò thái miếng dày không mỏng như thường thấy, trông khá hấp dẫn.

Quán phở bò ngon tại thị trấn Tương dương

Ăn sáng xong chạy thêm hơn 70km nữa là đến cửa khẩu, nơi đây khá vắng nên làm thủ tục thông quan cho người và xe khá nhanh, chừng 15 phút là xong cho cả 2 trạm Việt nam và Lào. Ngay tại cửa khẩu của Lào, đã có bày bán sim điện thoại Unitel. Cả đoàn tranh thủ mua luôn sim và nạp thẻ để dùng cho mấy ngày trong hành trình.

Đường từ cửa khẩu đến Xiêng khoảng hầu hết là đường núi, quanh co tựa như đường lên Cao bằng ở Việt nam. Dân ở thưa thớt, lâu lâu mới thấy một cụm dân cư hay thôn bản. Kiến trúc nhà ở đây giống nhà sàn của các dân tộc sống ở vùng miền núi phía Bắc Việt nam, nhưng trông đẹp hơn về thiết kế.

Nhà hàng nơi dừng chân ăn trưa

Đến trưa, chúng tôi đến một thị trấn, cả đoàn dừng chân tìm quán ăn, vòng đi vòng lại một lúc thì vào một quán bề thế nhất và cũng có vẻ đông nhất ở đó, tên quán là Mrs Bounmmee Restaurant. Cũng hay ở chỗ nhân viên có thể nói được chút tiếng Việt nên việc gọi đồ ăn khá dễ dàng. Đặc biệt trên tủ của gia đình có treo ảnh Lăng Bác, hỏi ra mới biết con trai chủ nhà học đại học tại Vinh và thêm 2 năm ở Hà nội, hiện tại đang làm cảnh sát tại Viêng chăn. Không khí cuộc nói chuyện với chủ nhà trở nên ấm cúng và gần gũi hơn rất nhiều. Dường như nơi đây cũng nhiều người Việt qua lại nên họ cũng khá quen với cách ứng xử của người Việt.

Thị trấn Phonsavan nhìn từ resort

Từ thị trấn nơi dừng chân ăn trưa, chúng tôi đi thêm chừng hơn 1 giờ đồng hồ nữa thì đến thị trấn Phonsavan, một thị trấn được bao bọc bởi những dãy núi. Việc đầu tiên là tìm khách sạn, sau một lúc tìm kiếm trên mạng, chúng tôi quyết định tìm đường  lên khu đồi có những ngôi nhà nhỏ nhìn từ xa mang dáng vẻ một resort.

Resort Phouvingkham toạ lạc trên một quả đồi, nơi có thể nhìn bao quát cả thị trấn

Chạy xe lên đến nơi thì đúng là khu nhà nghỉ dưỡng, nhưng lạ thay vắng tanh, không có bảo vệ, lễ tân.. Gọi to một lúc mới có một bác đứng tuổi ra, không hiểu tiếng Việt nhưng qua giao tiếp cử chỉ thì bác gọi giúp nhân viên lễ tân. Chừng 10 phút một chiếc xe ô tô suzuki mini do cô lễ tân tự lái lên. Hỏi han, check giá và xem phòng, chúng tôi quyết định nghỉ tại đây.

Một khu nghỉ khá đẹp, view nhìn xung quanh bao quát cả thị trấn giá cả phải chăng. Check in và nghỉ ngơi đến chừng 4:30 chiều, cả đoàn đi thăm cánh đồng chum (Plain of Jars).

Một góc cánh đồng chum

Ngoài trời nắng nóng 40 độ C, trong khi xe bật điều hoà 23-25 độ cộng với việc ra vào thường xuyên khiến tôi bị dị ứng nước mắt nước mũi chảy không ngừng. Trong đầu thầm nghĩ không khéo lại mất toi cả chuyến đi nếu tình hình cứ như thế này. Cánh đồng chum cách khách sạn chỉ chừng chưa đến chục cây số, thực ra mới chỉ có một phần của cánh đồng được mở cho tham quan, diện tích còn lại vẫn phải cấm vào vì còn sót bom mìn từ thời chiến tranh.

Khu vực mở cửa tham quan cũng khá rộng, hàng loạt những chiếc ‘chum’ bằng đá nặng chừng từ vài tạ đến cả tấn nằm rải rác trên đồi và dưới cánh đồng. Ước tính của các nhà khảo cổ học thì những chiếc ‘chum’ này có từ 2000-4000 năm trước. Không ai rõ người ta làm bằng cách nào và cho mục đích gì?

Thời điểm chúng tôi đến đây có lẽ là đẹp nhất trong ngày vì được ngắm hoàng hôn, ánh nắng chiều cũng làm cho khung cảnh cánh đồng trở nên thú vị hơn. Nhất là những chiếc chum nổi bật trong ánh hoàng hôn.

Tôi cứ mải miết chụp và chờ những thời khắc ánh sáng đẹp, mặc cho nước mắt nước mũi chảy dàn dụa, không kịp cả lau. Chụp vẫn là trên hết, khi mặt trời tắt hẳn cũng là lúc cả đoàn ra xe về trung tâm ăn tối.

Từ cánh đồng chum chúng tôi chạy thẳng về thị trấn tìm chỗ ăn tối, dạo một vòng quanh ngã ba nơi có khách sạn Xiengkhuang theo lời chỉ dẫn của một anh bạn, vào một hai nhà hàng và cuối cùng tìm được một nhà hàng hỏi mấy câu thì hoá ra cô chủ cửa hàng là người gốc Việt, sang đây từ năm 1941. Cô còn nói tốt tiếng Việt nhưng con cái thì chỉ biết vài câu.

Cô hướng dẫn chúng tôi chọn các món và điều chỉnh các vị cho phù hợp với người Việt. Các món ăn của Lào cũng cay giống người Thái, bên cạnh đó còn thêm nhiều loại rau rừng do đặc điểm đất nước Lào chủ yếu là rừng núi.

Quán ăn tối tại Phonsavan của một Việt kiều

Các món ăn của Lào thường là Lạp, xôi, các món bò, cá sông.

Chúng tôi cũng gặp nhiều người Việt nam vào ăn ở đây, thú vị nhất là tôi lại gặp lại gặp mấy bạn phượt xe máy ở Hà giang trong tháng trước. Nhóm này đi xe máy qua Lào vô tình hội ngộ tại cùng một chỗ ăn tối.

Nhóm Bell từ Việt nam

Một buổi tối ngon miệng với nhiều niềm vui trong không khí đầm ấm và gặp gỡ bạn bè. Trở về phòng sau một ngày dài dong ruổi dưới cái nắng 40 độ và nước mắt nước mũi chảy không ngừng, tôi lo lắng cho những ngày còn lại bởi nếu không cẩn thận sẽ hỏng cả chuyến đi.  Dù rất bẩn nhưng quyết định không gội đầu, uống hai viên chống dị ứng và thêm viên thuốc cảm, lên giường đi ngủ hy vọng ngày mai sẽ ổn.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *