Laos trip – Day 4

Thức giấc chừng 6 giờ, đi dạo quanh ngắm Vangvieng buổi sáng. Thị trấn có dịch vụ đi kinh khí cầu ngắm bình minh, giá mà ở Hạ long, Mù Căng Chải hay Hà Giang có dịch vụ này thì cũng thu hút thêm khách du lịch.

Đón bình minh tại Vang viêng

Vang viêng buổi sáng khá yên bình, giống một số thị trấn vùng cao ở Việt nam. Tôi cuốc bộ qua một vài con phố trước khi về khách sạn ăn sáng và uống cà phê bên sông. Lại được thưởng thức một bữa sáng tuyệt vời bên sông với không khí trong lành và mát mẻ.

Theo lịch trình hôm nay sẽ thăm thú một số địa điểm ở Vangvieng sau đó đi Luangprabang.

Chúng tôi check out luôn và đi qua cây cầu bắc qua sông Nậm Song để đến địa điểm đầu tiên – Blue Lagoon, nơi có dòng nước xanh thẳm ấn tượng với du khách. Tại đây du khách có thể tham gia nhiều trò chơi cảm giác mạnh như nhảy từ trên cây xuống nước hay zipline. Ngoài ra có thể khám phá các hang động khác. Blue Lagoon khá giống suối nước Mọc ở Quảng bình.

Cả nhóm dành chút thời gian chơi ở đây rồi quyết định chạy thẳng đi Luang bỏ qua các điểm dự định đến khác ở Vangvieng. Ra khỏi thị trấn, ngã ba nơi có biển giao thông chỉ dẫn đi Luang và một nhánh mới mà google chỉ dẫn làm mọi người phân vân. Ghé vào một quán ăn hỏi đướng và tranh thủ ăn trưa luôn ở đây.

 

Hoá ra đường google chỉ là con đường mới được làm, đường này khó đi hơn nhưng gần hơn được 2 tiếng so với đường cũ. Về sau khi nói chuyện với người địa phương mới biết con đường mới này ít người dám đi, nhất là khi có mưa, họ cũng chia sẻ một vài vụ lật xe xảy ra gần đây trên cung đường này.

Trải nghiệm con đường này mới thấy độ cao và các khúc cua của nó mới thực sự khó khăn, chúng tôi phải dừng nghỉ một lúc sau khi qua đoạn cao nhất để xe bớt nóng máy. Tại đây ngồi nghỉ và uống nước, trò chuyện, mời thuốc mấy anh tại trạm kiểm lâm Lào. Nói chập choẹ tiếng Việt nhưng rất vui tính, chỉ có điều họ không cho chụp ảnh tại đây, ko hiểu vì sao?

Chặng đường còn lại thì khá đẹp, hai bên đường nhiều chỗ trồng cây thẳng tắp trông như rừng bạch dương của Nga. Nếu có thời gian, từ Luang chạy khoảng 70-80km ngược lại là chặng đường đẹp nhất để ngắm cảnh.

Đến Luangprabang khoảng 4h chiều, tìm đường tới homestay đã đặt trước gần bờ sông Mekong. Hoá ra từ trung tâm phải đi khá xa mới tới homestay, khu vực ngoại thành gần sân bay Luang. Homestay này được hai vợ chồng người Trung quốc mua lại, nằm trong một khu dân cư yên tĩnh. Thiết kế khá đẹp nằm ngay bên bờ sông Mê kông, nhưng việc maintain nó có vẻ chưa tốt, bếp núc đồ dùng không được sạch sẽ dù có người giúp việc. Nhưng bù lại nơi đây có view nhìn ra sông rất đẹp, nhất là khi hoàng hôn xuống.

View từ homestay tại Luang prabang

 

Ngay chiều đầu tiên, sau khi check in và ngả lưng thư giãn đôi phút, chúng tôi đã ra ngoài ban công nơi có căn bếp và view nhìn ra sông rất đẹp để ngắm hoàng hôn. Tôi dựng chân máy để chụp nhưng lại phải tháo máy vì sàn gỗ mọi người đi rung bần bật, lợi bất cập hại.

Cửa sổ từ homestay nhìn thẳng ra sông Mê kông

Chỉ đứng khoảng 5 phút, cái nóng của Lào đã làm tôi vã mồ hồi ướt hết áo đành bỏ áo mà đứng chụp. Lần đầu tiên vừa cởi trần vừa săn ảnh, hoà mình vào thiên nhiên như thế này thật thú vị nên đã nhờ anh bạn chụp giúp mấy tấm làm kỷ niệm.

Những chiều hoàng hôn ở nơi view đẹp như thế này vừa nhâm nhi chai bia Lào lạnh, vừa ngắm hoàng hôn buông xuống trên dòng sông Mê kông lững lờ thì còn gì bằng.

Từ homestay chạy vào trung tâm Luang tìm chỗ ăn tối, chúng tôi đến với nhà hàng Blue Lagoon – một nhà hàng khá nổi tiếng ở đây, nằm trong một ngõ nhỏ sát với chợ đêm. Một nhà hàng sang trọng, được thiết kế ấn tượng với những dãy tủ sách chạy dọc bức tường. Điều tôi ấn tượng nhất là cách họ thiết kế, lắp đặt điều hoà, phải nói là hết sức tinh tế. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cách họ quan tâm tới khách hàng đến cả chi tiết như thế này. Trước cánh gió điều hoà, họ đã thiết kế một tấm chắn rất mỹ thuật để đảm bảo gió không hướng thẳng vào khách hàng trong khi vẫn đảm bảo lượng gió toả ra cho khán phòng.

Một không gian ấm cúng và lịch sự cho một bữa tối ngon miệng, tất nhiên không thể thiếu được chai bia Lào quen thuộc.

Sau bữa tối cả nhóm dạo quanh chợ đêm, nó cũng giống phố đi bộ đêm ở HN hay HCM. Hầu hết là các đồ lưu niệm, giá cả là điều làm tôi bất ngờ. Theo kinh nghiệm của một số người Việt đi chợ ở đây chia sẻ, giá mặc cả thường là 1/3 giá người bán đưa ra! Đúng là tôi cũng không thể nghĩ tới điều này, vì người Lào có truyền thống rất thật thà? Tôi đã thử một vài món đồ và đúng là giá được nói thách như vậy.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *